Chiến tranh biên giới 1979: Lá thư từ Trung Quốc hạch tội Bắc Kinh, khẳng định thần thoại vô địch về quân đội Việt Nam

Chiến tranh biên giới 1979: Lá thư từ Trung Quốc hạch tội Bắc Kinh, khẳng định thần thoại vô địch về quân đội Việt Nam

             Hải Võ (lược dịch) 

       LTS: Lá thư dưới đây được cho là quan điểm độc nhất vô nhị trong/ngoài Trung Quốc vào thời điểm cuộc Chiến tranh biên giới 1979 nổ ra, mà một người Trung Quốc công khai phản đối lãnh đạo Trung Quốc lúc đó tấn công Việt Nam.

        Thư được đề ngày 3/3/1979, hai ngày trước khi Trung Quốc tuyên bố rút toàn bộ lực lượng xâm lược khỏi Việt Nam.

         Tác giả lá thư là Vương Phàm Tây (1907-2002), tên thật Vương Văn Nguyên, người Chiết Giang, là một chí sĩ từng tham gia phong trào cách mạng Trung Quốc từ những năm 1920 bên cạnh Chu Ân Lai và một số nhân vật sau đó trở thành lãnh đạo Trung Quốc.

        Ông Vương từng giữ chức cán sự Ban tổ chức cán bộ Trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc vào năm 1929, làm việc dưới quyền Chu Ân Lai.

        Dưới đây, tòa soạn xin gửi đến quý độc giả phần lược dịch nội dung thư.


          c1.jpg

 


         Ngày 3/3/1979

         Hồi đầu tháng 1, khi Đặng Tiểu Bình thăm Mỹ và Nhật Bản đã huênh hoang về việc "trừng phạt" Việt Nam, muốn dạy cho Hà Nội một "bài học". Sau khi về nước không lâu, chính quyền Bắc Kinh liền bắt đầu hành động. Rạng sáng ngày 17/2, họ điều động lượng lớn binh lực vượt qua biên giới, tấn công Việt Nam.

Vì sao hành động như vậy? Bắc Kinh nêu ra rất nhiều lý do nhưng đều tiền hậu bất nhất, mâu thuẫn lẫn nhau. Lúc thì nói rằng do Việt Nam "xâm phạm" Campuchia, lúc lại nói vì quân đội Việt Nam quấy nhiễu biên giới Trung Quốc, khi lại nói bởi chính quyền Hà Nội "vong ân phụ nghĩa", rồi lại nói là muốn phá vỡ "thần thoại vô địch" về quân đội Việt Nam.

 

        c2.jpg

 

         Bất kể nói như thế nào thì giọng điệu của Bắc Kinh hoàn toàn giống với chủ nghĩa đế quốc Nhật Bản khi xâm lược Trung Quốc trước đây. Hành động của Bắc Kinh giống với đế quốc Mỹ khi đóng vai "hiến binh quốc tế" ở Đông Nam Á...

        Cách "nghịch thiên hành đạo" này của chính quyền Bắc Kinh không chỉ làm nguy hại lợi ích của giai cấp công nông Việt Nam cùng lợi ích của cách mạng Việt Nam, mà còn tổn hại đến lợi ích của công nông Trung Quốc cùng sự nghiệp cách mạng của họ... Do đó, chúng ta cần phải nỗ lực hết mình để xé rách màn tuyên truyền giả dối của họ, phải triệt để vạch trần hành động tội ác của họ...

        [Bắc Kinh] tuyên bố "tấn công trừng phạt Việt Nam bởi Việt Nam xâm phạm Campuchia". Đây là lập trường "cảnh sát, quan tòa và ác bá". Bất kể chính sách của Việt Nam với Campuchia như thế nào thì Trung Quốc đều không có quyền tự phong mình làm kẻ trừng phạt.

Hiện nay chính quyền Bắc Kinh tiến hành xâm lược với cái cớ là trừng phạt người [mà họ gọi là] xâm lược thì là hoang đường, phi pháp, bởi vì họ căn bản chưa từng được bất kỳ cơ quan quốc tế nào ủy quyền cho phép họ trừng phạt người khác.

         [Bắc Kinh] nói tấn công Việt Nam vì Việt Nam quấy nhiễu biên giới Trung Quốc, hoặc để giải quyết tranh chấp biên giới. Đây hoặc là sự cố ý nói sai sự thực, hoặc căn bản chỉ là lời một phía của Trung Quốc...

         ... Cho dù là thực sự giải quyết vấn đề lãnh thổ giữa Việt-Trung hay đơn giản là bảo đảm "vấn đề an ninh biên giới" của hai tỉnh Vân Nam-Quảng Tây [như phía Trung Quốc tuyên truyền], thì điều kiện đầu tiên phải là Trung Quốc - một quốc gia từng có thời kỳ lịch sử dài áp bức người Việt Nam - từ bỏ hoàn toàn chủ nghĩa Sô vanh nước lớn và chủ nghĩa bá quyền, cần phải bình đẳng thực sự, thậm chí cần phải có thái độ nghiêng về phía Việt Nam để tiến hành đàm phán, hợp tác. Tuyệt đối không cho phép vì lý do nói trên mà dùng chiến tranh để áp bức, cưỡng ép họ phục tùng.


        c3.jpg

 

[Bắc Kinh] cáo buộc Việt Nam "vong ân phụ nghĩa" nên phải bị "trừng phạt" thì càng hoang đường. Nhân dân Trung Quốc cùng đảng Cộng sản Trung Quốc giúp đỡ Việt Nam kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ là nghĩa vụ tối thiểu mà Trung Quốc cần phải thực hiện. Ở đây hoàn toàn không có chuyện ơn huệ. Việt Nam kháng chiến chống đế quốc và cuối cùng đánh bại kẻ địch thì đồng thời cũng giúp bảo vệ được biên cương phía Nam của nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa.

           Nếu đề cập đến ơn huệ thì ngược lại Việt Nam mới có ơn với Trung Quốc. Trong toàn bộ thời kỳ chống Mỹ, Việt-Trung từng không ngừng nói rằng "chúng tôi ủng hộ lẫn nhau", vậy thì không ai nợ ai cả. Một khi Việt Nam không đồng tình với chính sách của Bắc Kinh thì vì sao liền nói rằng họ "vong ân phụ nghĩa"? Nếu có thể đưa ra lý do như vậy, thì sau khi Trung Quốc và Liên Xô trở mặt, Liên Xô cũng có thể nói Trung Quốc "vong ân phụ nghĩa" hay sao? Nếu [Liên Xô] dựa vào lý do này để tấn công Trung Quốc thì chính quyền Trung Quốc có cảm nghĩ như thế nào?

          Một lý do còn kỳ quặc và hoang đường hơn nữa, là [Trung Quốc] nói động binh với Việt Nam để phá vỡ "thần thoại" về quân đội Việt Nam vô địch. Lý do như thế nhiều khả năng đến từ miệng lưỡi những nhà quân phiệt Trung Quốc cũ, chứ không thể nào tin rằng nó phát ra từ chính các lãnh đạo Trung Quốc hiện nay.

      Sự vô địch của quân đội Việt Nam tuyệt đối không phải là thần thoại, bởi hoàn toàn có thể dùng khoa học xã hội cách mạng tối thiểu để giải thích được điều đó. Đội quân này có thể lần lượt đánh bại quân đội của hai đế quốc Pháp và Mỹ, suy cho cùng nguyên nhân đơn giản và rõ ràng: Một bên đại diện cho những người bị áp bức, đại diện cho cách mạng và chính nghĩa; Bên kia đại diện cho kẻ áp bức, phản cách mạng và phi chính nghĩa.

 

       Sự đối đầu của hai sức mạnh này - nhìn từ quá trình tương đối lâu dài - thì cũng giống như thành ngữ Trung Quốc nói: Ai binh tất thắng (*). Đồng thời còn giống như một câu nói cổ khác ở Trung Quốc: Đắc đạo giả đa trợ (**) - nghĩa là chiến tranh cách mạng chính nghĩa của những người bị áp bức đã giành được sự ủng hộ về tinh thần và vật chất của tất cả giai cấp vô sản tiến bộ và nhân sĩ tiến bộ trên toàn thế giới.

        Như thế thì quân đội Việt Nam muốn không trở thành vô địch cũng không thể được. Hoàn cảnh tương tự cũng từng tạo ra sự vô địch của quân đội Trung Quốc. Đảng Cộng sản Trung Quốc lãnh đạo quân đội Trung Quốc lần lượt đánh bại Nhật Bản, rồi Quốc dân đảng và quân đội Mỹ, lẽ nào chỉ nhờ quân đội Trung Quốc có vũ khí, chiến thuật và tố chất binh lính vượt trội lực lượng đối thủ hay sao? Tất cả đều biết rằng sự thực là ngược lại...

        Tóm lại, việc chính quyền Trung Quốc quyết định tấn công Việt Nam là hoàn toàn không có lý do chính đáng. Vậy rốt cuộc vì lý do gì họ phải làm như vậy? Chúng ta phải tra xét rõ nguyên nhân thực sự...

... Nhằm gây dựng Chủ nghĩa xã hội trong một quốc gia tại đất nước Trung Quốc lạc hậu, trong 30 năm qua Trung Quốc đã thử tất cả các biện pháp có thể. Ban đầu là "nhất biên đảo" nghiêng về Liên Xô với hy vọng dựa vào sự "viện trợ vô tư" của "anh cả" để đạt được mục đích.

         Sau khi bị thất vọng thì Trung Quốc nhấn mạnh tự lực cánh sinh. Con đường này từ Tam diện hồng kỳ (***) phát triển cho tới Đại cách mạng văn hóa thì đến cực điểm. Tới đây lại có một chuyển biến lớn khác là ngả sang các nước tư bản chủ nghĩa, đặc biệt là ngả về Mỹ - đế quốc giàu có nhất trong số các nước đó. [Trung Quốc] muốn lợi dụng tiền của và công nghệ của Mỹ để xây dựng Xã hội chủ nghĩa, thông qua đó chống lại Chủ nghĩa xét lại ở Liên Xô.

       Hướng đi mới của Trung Quốc bắt đầu vào khoảng cuối thập niên 1960, thành quả ban đầu là vào năm 1972 khi [tổng thống Mỹ] Nixon thăm Trung Quốc, cuối cùng hoàn thành mới đây khi Đặng Tiểu Bình tới Mỹ ký thỏa thuận. Từ khi áp dụng lộ trình này, Mao phái (những người ở bên ngoài Trung Quốc tin theo tư tưởng Mao Trạch Đông-ND) trên phương diện ngoại giao nhất quán phối hợp với chính sách của Mỹ: Bọn họ giúp Washington rút khỏi "vũng lầy" Việt Nam; Ủng hộ các thế lực bảo thủ thân phương Tây tại các quốc gia châu Phi mới nổi; Công khai bè phái với lực lượng phản động nhất ở Tây Âu; Từ bỏ tất cả viện trợ vận động cách mạng; Bọn họ tập trung vào duy trì hiện trạng của bất cứ khu vực nào trên thế giới (trừ Liên Xô và phạm vi thế lực của Liên Xô), ngay cả trong cuộc cách mạng gần đây tại Iran bọn họ cũng ủng hộ phe Quốc vương từ đầu đến cuối.

         Xuất phát từ hướng đi này, Bắc Kinh coi tất cả thế lực chống Liên Xô đều là chiến hữu thân cận. Trong khi đó, tất cả các bên thân cận Liên Xô hoặc có ít nhiều tiếp cận Liên Xô, thậm chí dù là có khả năng chịu ảnh hưởng từ Liên Xô, thì bất kể là bản thân các bên này có tiến bộ hoặc cách mạng đến đâu cũng vẫn bị Bắc Kinh xem như kẻ thù.

      "Kẻ thù của kẻ thù đều là bạn, bạn của kẻ thù đều là kẻ thù." Chính sách đối ngoại của Trung Quốc đơn giản được diễn giải từ công thức này...

        ... Chúng tôi không đi vào chi tiết diễn biến quan hệ giữa Trung Quốc và Việt Nam trong 30 năm qua. Tại đây, chúng tôi chỉ muốn chỉ ra sự thực cơ bản là: Những năm gần đây quan hệ Việt-Trung xấu đi, và trách nhiệm chủ yếu thuộc về phía Trung Quốc. Bởi thứ nhất, vì lợi ích bản thân, Trung Quốc đã câu kết với nước Mỹ khi đó đang xâm lược Việt Nam, không màng đến lợi ích của chiến tranh cách mạng Việt Nam. Thứ hai, Trung Quốc dù từng viện trợ lớn giúp Việt Nam kháng chiến, nhưng đồng thời ra sức buộc Hà Nội phải phụ thuộc ảnh hưởng của Bắc Kinh về mặt chính trị, coi như cái giá phải trả. Khi bị [Việt Nam] tỏ ý bất đồng, Bắc Kinh đã cắt viện trợ để đe dọa... Từ đó có thể thấy, nguyên nhân thực sự khiến Trung Quốc tấn công Việt Nam là từ chủ nghĩa dân tộc ích kỷ và chủ nghĩa bành trướng phản động...

        ... Tuy nhiên, chúng tôi chỉ ra nguyên nhân chân thực này tuyệt đối không phải vì chúng tôi muốn tỏ "thái độ siêu nhiên" trong cuộc chiến Việt-Trung hiện nay... Chúng tôi yêu cầu Trung Quốc ngay lập tức ngừng giết hại nhân dân Việt Nam, lập tức rút quân đội khỏi Việt Nam... Trung Quốc bắt buộc phải xin lỗi và bồi thường thiệt hại chiến tranh cho nhân dân Việt Nam.

          Đồng thời, chúng ta cần phải vạch trần triệt để chiến lược phản động của Trung Quốc khi đưa Trung Quốc leo lên "chiến xa của Mỹ" (đã thể hiện rõ ràng trong sự kiện này). Chúng tôi yêu cầu [Trung Quốc] thay đổi triệt để chiến lược này, và yêu cầu xử lý người chịu trách nhiệm phát động chiến tranh xâm lược Việt Nam.

            (*) Ai binh tất thắng: Đội quân vùng dậy phản kháng do bị áp bức nhất định sẽ giành được thắng lợi

            (**) Đắc đạo giả đa trợ: Người làm đúng, có lý thì được tất cả mọi người ủng hộ.

        (***) Năm 1958, trung ương đảng Cộng sản Trung Quốc đề ra Tổng lộ trình xây dựng chủ nghĩa xã hội, phong trào "Đại nhảy vọt", và Công xã nhân dân. Trước tháng 5/1960 đây được gọi là "Ba pháp bảo", từ sau tháng 5 gọi thành Tam diện hồng kỳ.

 

 

                                                                  Theo SOHA

 

 



  • Bản quyền thuộc: Ban Liên lạc Toàn quốc Quân tình nguyện & Chuyên gia quân sự Việt Nam giúp Lào
     (79-81 Lý Nam Đế, phường Cửa Đông, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội)
    Địa chỉ ban biên tập: Số 1 An Dương, Quận Tây Hồ, Hà Nội
    Hộp thư điện tử: banbientapwqtn@gmail.com
    Trưởng ban Biên tập: Chuyên viên cao cấp Lê Mai
    Phó trưởng ban Biên tập: Thạc sỹ, Đại tá  Nguyễn Quốc Chinh
    Thư ký ban Biên tập: Đại tá Nguyễn Hữu Đức
    Quản trị Website : Trung tá Bùi Minh Sơn
  • Số người đang online: : 9
    Tổng số lượt truy cập: 363312
    Copyright @ 2016. Designed by DTC